Tôi cưới vợ từ năm 27 tuổi, tới nay đã được 3 năm. Lẽ ra đó phải là 3 năm hạnh phúc của , bà cũng sẽ bắt anh cưới thêm vợ”.
Vợ tôi nói, rồi ôm mặt khóc bỏ đi. Tôi cả đêm không ngủ được vì lo cô ấy bị làm sao. Nói thật tôi thề là sẽ không lấy ai ngoài cô ấy, và chắc chắn tôi không làm chuyện tuyệt tình như vậy. Tôi chấp nhận, mọi rủi ro, bất hạnh có thể xảy ra trong đời mình khi quyết lấy cô ấy.
Hôm sau, vợ trở về nhà lúc 5h sáng, mặt thất thần không còn một giọt máu. Tôi không nghĩ đời chúng tôi lại cơ cực tới như vậy. Tôi đã nhiều lần gọi điện nói với mẹ tôi rằng, tôi sẽ không lấy ai ngoài cô ấy, nếu không được tôi sẽ đi thụ tinh nhân tạo. Tốn kém bao nhiêu tôi sẽ vay mượn, cùng lắm tôi sẽ xin con nuôi…
Và lời cuối tôi mong bà đừng xen vào cuộc hôn nhân của tôi như hai chiếc bóng trong nhà, tôi cố gần gũi vợ bao nhiêu càng khiến cô ấy tổn thương bấy nhiêu. Cô ấy khóc suốt ngày, thậm chí là bỏ ăn. Cho tới một hôm, cô ấy gọi tôi lại và nói “Anh cứ ra ngoài kiếm một đứa con, em sẽ nuôi. Anh cùng với ai em không quan tâm, không ghen tuông làm gì cả”. Tôi đã rất bối rối, đau khổ…
Các bạn biết không nhìn mặt vợ tôi lúc đó tôi rất sợ. Khi tôi không phản ứng gì, vợ tôi còn dọa dẫm “Nếu hết năm nay, anh không kiếm được một đứa con là con anh thì em sẽ bỏ đi, em sẽ ly hôn. Em đã mệt mỏi lắm rồi”. Giờ tôi biết phải làm sao đây mọi người ơi, tôi chỉ yêu mỗi mình vợ thôi, tôi không muốn phản bội cô ấy. Với tôi con cái cũng quan trọng, nhưng nó phải là hạnh phúc của hai
Hóa ra bạn thân tôi ra ngoài trọ vì cô ấy có tình cảm với chồng tôi... và kết quả cô ấy đã gài bẫy chồng tôi trong cơn say để cùng cô ấy "lên giường".