Hôm rồi đi nhậu, đang ngồi chơi thì vợ gọi về bảo "anh rảnh không, về chở em đi mua sắm tí, mai em đi du lịch, không có bộ đồ nào đẹp để diện, buồn quá". Nghe vợ nói vậy, tôi gật đầu luôn: “Ừ, đợi anh tí xíu nhé, anh về bây giờ đây, đang dở nhậu với mấy anh bạn. 15 phút nhé”.
Mấy ông bạn há hốc mồm, tròn xoe mắt, quát: “Ơ cái ông này hay nhỉ, vợ gọi thì kệ vợ gọi, đang nhậu lại bảo về là sao ? Thích mua sắm thì tự mình đi mà mau, loằng ngoằng thế. Chiều vợ quá nó hư thân mất nết”. Tôi lại bật cười: “Thế mà tôi chưa thấy vợ tôi hư thân mất nết gì đấy mấy ông ạ. Vợ tôi là dạng cực ngoan. Về nhà nấu cơm cho chồng, chiều chồng hết mực. Tôi thích ăn gì vợ cũng chiều, đi đâu cũng thích đi cùng chồng, thế mới lạ. Vợ tôi á, đảm đang nhất làng, ai cũng khen ngợi. Vợ chiều tôi thế, hà cớ gì tôi không chiều vợ?”. Nghe tôi nói vậy, mấy ông bạn lắc đầy nguầy nguậy, có vẻ chán nản hoặc trong lòng cũng đang nghĩ "ôi xời, cái lão này đúng là sợ vợ".
Xin thưa, dù các ông có nói tôi sợ vợ, tôi cũng chẳng nề hà gì. Chỉ là, sợ vợ với chiều vợ là hoàn toàn khác nhau nhé.
Tôi lấy được vợ, đó là cả một sự nỗ lực mấy năm trời. Từ tán tỉnh, chinh phục, tới yêu rồi cưới. Rồi cưới xong, chúng tôi còn tính cả chuyện sinh con đẻ cái. Thời gian làm vợ làm chồng, tôi càng ngưỡng mộ vợ mình. Đúng là, người phụ nữ xinh đẹp, được chiều chuộng như tiểu thư ấy, khi về làm vợ tôi đã thay đổi hẳn. Vợ trở thành bà nội trợ đảm đang, tháo vát, đến cả nhà
(Chia sẻ) - Ngân là bạn đồng nghiệp cùng
(Chia sẻ) - Chỉ vì chuyến đi công tác hụt mà tôi vô tình phát hiện ra sự thật ghê tởm của chồng.







