Chúng tôi yêu nhau khi tôi học năm đầu đại học, còn anh học năm 2. Anh ở ngoại thành Hà Nội, còn tôi là dân tỉnh lẻ.
2 năm đầu, tình yêu của chúng tôi vô cùng êm đềm, ngọt ngào, rất ít khi 2 đứa xảy ra cãi cọ, xích mích gì. Bởi anh là người rất hiền lành, luôn nhường nhịn tôi. Thấy tính anh như vậy, nên tôi cũng học cách kiềm chế tính cách của mình. Từ một người đỏng đảnh, khó chiều, tôi trở nên hiền dịu hơn, thuần tính hơn.
Yêu nhau đến năm thứ 3, anh đưa tôi về ra mắt. Cũng thời điểm này, tình cảm của chúng tôi vấp phải sự phản đối quyết liệt từ phía gia đình anh. Bố mẹ anh chê tôi nhà quê, hơn nữa, mẹ anh còn nói thẳng với tôi. 2 đứa tôi còn quá trẻ, đang đi học, mẹ anh chỉ cho phép chơi bạn bè bình thường, còn yêu đương thì bác không cho phép.
Sau lần đấy, tinh thần tôi xuống dốc không phanh, chán nản vô cùng. Vì tuyệt vọng, tôi nói lời
(Chia sẻ) - (SHBET) - Câu chuyện gia đình tôi khá dài dòng và éo le, mong mọi người đọc và cho tôi xin lời khuyên. Tôi thực sự đau lòng, khổ tâm quá.
| (Chia sẻ) - (SHBET) - Đàn ông có thể yêu nhiều, nhưng để cưới làm vợ, họ thường có nhiều tiêu chuẩn chọn lựa bạn đời. |
| (Chia sẻ) - (SHBET) - Kể lại chuyện này, |
(Chia sẻ) - (SHBET) - Câu chuyện của tôi, ai nghe xong cũng bảo thật khó hiểu, vì trong chuyện này, dù nói gì đi nữa, tôi vẫn là người vợ bị phản bội.








