Chúng tôi yêu nhau khi 2 đứa học năm 3 đại học. Em là con gái út trong một gia đình giàu có và quyền thế. Còn tôi, thú thực tôi chẳng biết quê mình ở đâu, bố mẹ mình là ai. Bởi lẽ, tôi là trẻ mồ côi. Tôi lớn lên trong cô nhi viện.
Cả tuổi thơ, tôi chỉ nhớ những người bạn cùng cảnh ngộ lớn lên với mình, với các cô nuôi dạy trong Cô nhi viện. Tôi nghe mọi người nói lại, tôi bị bỏ lại ở trước cửa một gia đình từ lúc mới sinh, rồi chủ nhà mang đến Cô nhi viện này gửi tôi lại cho các cô chăm sóc.
Sớm ý thức được hoàn cảnh của mình, ngay từ nhỏ tôi đã có ý thức học tập, phấn đấu, biết nghĩ trước, nghĩ sau. Tôi được cho đi học, dù là trẻ mồ côi nhưng
(Chia sẻ) - Chỉ vì “chiến dịch” sinh cháu đích tôn cho dòng họ mà
(Chia sẻ) - Mỗi đêm nằm xuống, cảm giác trống vắng đến nhói tim. Tôi nhớ cảm giác được chồng ôm vào lòng, nhớ mùi của anh đến quay quắt. Mấy đêm liền, tôi không có nổi một giấc ngủ yên.









