Có người kể cho tôi nghe một câu chuyện. Vào một ngày đầy nắng ở một khu vườn nào đó, có con chó nhìn vào con cá đang bơi lội tung tăng trong hồ nước và nói “tao muốn bay được.” Con cá bĩu môi nhìn lại con chó rồi liếc sang con gà đang lững thững bên cạnh và nói “tao muốn lên cạn được.” Con gà ủ rũ cục cục hai tiếng “tao muốn bơi được.” Vừa lúc có con vịt đi ngang qua cười nham nhở, “tao làm được tất!” Kể xong, hắn quay lại nhìn tôi, cười nham hiểm rồi bảo “keep calm and be a duck!” (cứ bình tĩnh và hãy là một con vịt!).
Từ lúc nghe hắn kể xong câu chuyện con vịt, hễ có thời gian rảnh là tôi lại ngồi lẩm bẩm “con vịt”, “con vịt”, “con vịt”... Tôi nhớ cách đây khá lâu tôi có viết một ghi chú trên một trang mạng xã hội nói về hệ quy chiếu. Nội dung tuy khác hẳn với chuyện con vịt kia, nhưng ý nghĩa thì theo tôi không có sự khác biệt mấy. Mỗi cá nhân tồn tại trên thế giới này đều là một thể riêng biệt, không ai giống ai cả. Có chăng chỉ là những thứ na ná, từa tựa nhau mà thôi. Nhưng mà con người ta kì lạ lắm. Họ không bao giờ thỏa mãn với những gì họ có, ngay cả với chính con người họ.
Con người thường nhìn vào những ưu điểm hay điểm mạnh của người khác, rồi đem nó so sánh với chính bản thân mình, rồi lại thấy mình thua thiệt người khác cái này cái kia. Trong khi đó, rất nhiều người khác cũng đang ghen tỵ với hoàn cảnh của họ. Hay khi có một sự việc nào đó xảy ra, một
(Xi nhan) - (SHBET) - Những người chăn nuôi hãy nhớ một điều rằng cứu chúng tôi cũng chính là cứu con người.