Tâm sự của người đàn bà bị bỏ rơi sau 12 năm yêu, không cưới

16:01, Thứ sáu 03/04/2015

( PHUNUTODAY ) - (SHBET) - Tôi nghĩ thế có gì sai, “xin mãi là người tình" thì có gì sai? Yêu mà không cưới thì có gì sai? Vậy nhưng…sao tim tôi lại đau đớn đến thế này???

Tôi vẫn nghĩ chuyện cái tờ giấy đăng ký kết hôn chẳng qua cũng chỉ là thứ thủ tục chứ chẳng phải là cái cam kết để níu giữ cuộc đời của ai đó, khi mà tình yêu đã hết thì cái tờ giấy đó có ý nghĩa chi…

Tôi và Minh yêu nhau tính đến khi dọn về sống chung là 12 năm, một quãng thời gian đủ để hiểu đến tận cùng con người nhau (ấy là tôi đã từng nghĩ thế). Minh là họa sỹ còn tôi thì làm truyền thông, một sự kết hợp giữa văn hóa và nghệ thuật, hai cái cá tính cùng chung một đích đến là cái đẹp nên chúng tôi không mất quá nhiều thời gian để tìm hiểu.

Minh phóng khoáng, cá tính như một ly cà phê đen đặc sánh mang về từ Ban Mê Thuột, còn tôi, tôi thấy mình giống một ly bạc sửu cho thêm chút muối. Dù thế nào, chúng tôi vẫn chung một điểm đó là đều là cà phê được pha theo một cách rất đặc biệt.

Tôi thích cái cá tính của Minh từ đời sống đến cách anh vẽ tranh, một không gian mà tôi cứ nghĩ tôi đã thấu hiểu, cũng như Minh luôn nhìn nhận về tôi là một ả đàn bà làm truyền thông một mình một cõi, chả khen chả chê nhưng cứ lửng lơ và thích xỉa xói, tưng tửng. Chúng tôi mê đắm cái cá tính của nhau, khi ấy tôi 25, còn Minh 28.

Suốt 12 năm, chúng tôi đã sống “xin mãi là người tình" của nhau mà không có ràng buộc gì

Là hai kẻ cuồng tự do đến mê muội, tôi và Minh chưa hề nghĩ là cả hai đứa sẽ cùng  dắt tay nhau đến ủy ban phường để chung tay “giết chết” tình yêu và đăng ký chính chủ cuộc đời để trở thành một bà vợ bỉm sữa và một ông chồng lương lĩnh đủ, ngủ tại nhà. Vì cách nghĩ như vậy nên chúng tôi đã không đăng kí, không cưới mà cứ thế dọn về sống chung với nhau, bỏ qua mọi lời khuyên ngăn từ gia đình, bạn bè, và cả điều tiếng dư luận, vì thực sự với thị phi tôi và Minh chả coi chúng là “cái đinh gì”!.

Hơn một thập kỉ trôi qua với biết bao sóng gió, va chạm, mâu thuẫn, bao lần phải xách va li ra khỏi nhà rồi bao lần quay lại, chúng tôi vẫn ở bên nhau như một điều quen thuộc giống tất cả các cặp


(Chia sẻ) - (SHBET) - Tôi bắt đầu lờ mờ hiểu ra rằng đã bị người yêu bỏ rơi. Là một người đàn ông tự trọng, dù đau đớn nhưng tôi không níu kéo.


(Chia sẻ) - (SHBET) - Khi cánh cửa phòng cưới sập lại cũng là lúc Q bất ngờ dành cho tôi những cái tát như trời giáng.

chia sẻ bài viết
Theo:  giaitri.thoibaovhnt.vn copy link
Tác giả:
TIN MỚI CẬP NHẬT