Tôi với anh yêu nhau từ hồi còn học ĐH. Nhà tôi và nhà anh khác tỉnh nhau, cách tới vài trăm cây số. Chúng tôi học khác trường, nhưng cùng thuê nhà trọ một khu. Cảm nhận của tôi về anh là một người chịu khó, tiết kiệm tuy nhiều khi hơi gia trưởng. Anh hay lầm lũi một mình, thấy vậy tôi thường nấu cơm gọi anh ăn cùng cho vui. Lâu dần, tôi và anh yêu nhau khi chúng tôi học năm 3 ĐH.
![]() |
| Tôi chua chát khi biết tin anh sắp lấy vợ. Hình minh họa. |
Ra trường, chúng tôi cùng thuê một căn hộ tập thể cũ để sống cùng. Anh bảo, ở cùng nhau cho tiện, lại tiết kiệm vì công việc của hai đứa còn chưa đâu ra đâu. Tôi thấy anh nói cũng hợp lý nên nghe theo. Đến giờ, chúng tôi sống với nhau như đứa con của anh. Tôi biết phải làm sao đây, khi mà cố nhắn cho anh điều này, câu trả lời nhận được chỉ vỏn vẹn: Em bỏ con đi!
Tôi nên làm sao, bỏ đứa con của mình hay chấp nhận làm ?
| (Chia sẻ) - (SHBET) - Thật ra mà nói, phụ nữ chúng ta tự làm nhau khổ là nhiều, còn đàn ông, chẳng qua chỉ là ngoại lực. |
