Sau khi tốt nghiệp đại học, đi làm 1 năm thì tôi gặp anh. Ấn tượng về anh khi đó là người đàn ông cao ráo, mạnh mẽ, tốt bụng và ấm áp. Chúng tôi nhanh chóng "bắt sóng" nhau và sau 2 tháng yêu nhau, anh ngỏ lời cầu hôn tôi. Bạn bè có người ái ngại bảo tôi cưới sớm quá, thời gian yêu nhau quá ngắn chưa đủ để hiểu về một người.
Nhưng lúc ấy tôi bị tình yêu làm lu mờ lý trí. Tôi đang yêu anh nhiều như thế, cưới nhau rồi chẳng phải có nhiều cơ hội để hiểu anh hơn sao. Tôi không gặp bất kỳ trở ngại nào từ phía gia đình anh. Bố mẹ anh rất quý tôi và bảo thật phúc cho nhà anh mới có được cô con dâu như tôi.
![]() |
| Đêm thứ 2, tôi chính thức trở thành người đàn bà của anh. |
Đám cưới diễn ra thật vui vẻ. Chúng tôi đi hưởng tuần trăng mật ở thành phố Đà Lạt nên thơ. Tôi run rẩy chờ đến giây phút quan trọng trong đời người con gái. Cho đến lúc đó, tôi vẫn còn trinh nguyên vì thời gian yêu nhau, anh luôn giữ gìn cho tôi. Nhưng đêm đầu tiên, anh kêu mệt và chỉ ôm tôi ngủ ngon lành.
Tôi tự an ủi rằng vừa kết thúc đám cưới nên chắc anh cũng chẳng còn sức lực. Dù sao chúng tôi cũng cưới nhau rồi, thời gian còn dài. Đêm thứ 2, tôi chính thức trở thành người đàn bà của anh, một cách ngọt ngào, cuồng nhiệt vừa phải. Nhưng chỉ đến thế thôi, tuần trăng mật của chúng tôi kết thúc với những lý do anh đưa ra tôi không thể từ chối.
Anh đối xử với tôi rất tốt, chăm chút cho tôi từng tí một, thường đưa tôi đi dạo phố, cà phê. Nhưng mỗi khi đêm về thì bầu không khí rất căng thẳng, gượng gạo. Tôi ngại chuyện thầm kín của
Có lần chúng tôi đưa các con đi chơi tối, giữa đường anh kiếm cớ chửi tôi: "Nếu mày dám ly hôn thì giỏi quá, may cho tao quá".
