Chúng tôi kết hôn khi hai đứa đã có công việc ổn định trên thành phố. Xuất thân từ nông thôn lên thành phố học tập, làm việc nên khỏi cần nói chúng tôi đã phải cố gắng hết sức như thế nào. Tôi và anh cùng sinh ra trên một miền quê nghèo khó, thuộc một xã miền núi của tỉnh Nghệ An. Hai đứa nhà gần nhau, bố mẹ chúng tôi đều làm nông nghiệp, quanh năm chỉ biết có ruộng đồng, ao chuôm, chân lấm tay bùn.
Hai đứa tôi lớn lên, cùng thấm nỗi vất vả, nhọc nhằn của con nhà nông, sáng đi học chiều về tất tả ra đồng phụ giúp bố mẹ những ngày mùa bận rộn, cùng bảo ban, động viên nhau học tập để có ngày thoát khỏi cảnh nghèo nàn, cơ cực. Có lẽ vì cái khó, nên cái chí của chúng tôi lớn lắm, suốt những năm học phổ thông, tôi và anh cứ thay nhau dẫn đầu lớp. Rồi tình cảm cũng nảy nở tự nhiên, thăng hoa như vậy.
May mắn mỉm cười khi chúng tôi cùng đỗ đạt. Anh học kinh tế còn tôi học ngoại ngữ, ngay từ khi mới nhập trường, 2 đứa đã đề ra quyết tâm phải cố gắng học để có thể xin được việc và bám trụ lại ở Thủ đô. Mọi việc cứ thế êm xuôi, thuận lợi, 2 đứa ra trường với tấm bằng loại ưu, không khó để anh xin được việc trong một tâp đoàn lớn về xây dựng. Còn tôi, được nhận vào làm phiên dịch trong một
(Chia sẻ) - Nghe lời anh nói hợp lý, tôi đồng ý đưa lương cho anh, nhưng không ngờ chồng tôi thuộc dạng "Đo lọ nước nắm, đếm củ dưa hành"
.jpg)
.jpg)



