Thiên thần và "thợ đút cháo"

21:40, Chủ nhật 26/04/2015

( PHUNUTODAY ) - (SHBET) - Với nền móng quá sơ sài, họ - những bảo mẫu không được đào tạo bài bản trở thành thợ - đút – cháo, sẵn sàng bạo hành trẻ khi chúng không nghe lời

Ở trại phong Bến Sắn (Tân Uyên, Bình Dương) có nhiều cô bác sống cả đời trong này, bệnh đã hết từ lâu nhưng để lại di chứng phổ biến là ngón tay bị rụng, lòng bàn chân bị ăn thủng thành lỗ đáo. Mới nhìn kể cũng sợ. Một thời căn bệnh "cùi" chính là bản án tử giáng xuống người mắc bệnh, giáng xuống cả gia tộc họ. Ai nghe nói nhà có "mả cùi" cũng tức tốc tránh xa.

Tiểu thuyết ngày xưa còn có tình huống quen thuộc: cô gái xinh đẹp nhà giàu bị chàng trai yếu thế phao tin mắc bệnh cùi để dẹp sạch đối thủ cạnh tranh, sau đó sắm vai quân tử chân nhân vớt nàng làm vợ, tọa hưởng cả gia tài lẫn sự biết ơn nặng như non của cả nàng lẫn gia tộc...

Bây giờ, căn bệnh phong đã có thuốc chữa khỏi từ lâu nhưng dư âm vẫn đủ gây sợ hãi cho không ít người. Có những người bạn được học hành tử tế của tôi rất muốn đi thiện nguyện nhưng khi được chỉ lên trại phong là lập tức tháo chạy vì sợ bị lây.

Ấy vậy nhưng từ 50 năm nay, các nữ tu dòng Nữ tử Bác ái và sau này là các bác sĩ, điều dưỡng viên... vẫn hàng ngày chăm sóc vài trăm người bệnh phong đủ các lứa tuổi. Thay băng, rửa vết thương, thậm chí tắm rửa và cắt móng tay, tất cả việc cá nhân, vì hầu hết bệnh nhân phong bị gia đình chối bỏ. Không thấy ai e sợ, không có tiếng gắt gỏng ở đây. Gương mặt ai cũng hiền hòa như có ánh sáng từ bên trong. Cả trại phong là một công viên mát rượi với những hàng cổ thụ cao tắp xanh ngắt, bồn hoa rực rỡ và lối đi được chăm nom sạch sẽ.

Mô tả ảnh.
Bảo mẫu "phù thủy" vẫn thường được gọi là "thợ đút cháo" (Ảnh: Tuổi trẻ)

Ở một mái ấm nuôi trẻ bại não của các sơ ở Củ Chi, TP HCM cũng có hàng chục trẻ bại não đủ các lứa tuổi. Có những bé rất nghịch ngợm phá phách. Nhiều bé thậm chí không có phản xạ nhai nuốt, các sơ phải xay nhuyễn thức ăn rồi đút từng muỗng một. Có khi được nửa bữa bé lại ói sạch, lại đút lại từ đầu.

Những bé ngồi được sẽ được đưa vô xe lăn, được sơ đẩy ra đi dạo ngoài vườn một vòng để cặp mắt chúng được nhìn thấy thiên nhiên. Những đứa bé tí được bế ra khỏi cũi đặt nằm ngo ngoe chung với nhau trên tấm nệm rộng giữa phòng. Chúng cũng cần được nựng nịu vuốt ve và cảm thấy hơi ấm từ đứa trẻ khác. Nếu có người tình nguyện, chúng sẽ được bế bồng, dù chỉ một chút.

Không thể so sánh các sơ ở những mái ấm này với các bảo mẫu ở Trung tâm Linh Xuân, vì một bên là lẽ sống, là sự tự nguyện hiến trọn đời mình cho việc chăm sóc người bệnh, vì tình thương còn một bên-có lẽ-chỉ coi là công việc đơn thuần kiếm sống. Cũng không thể so sánh cuộc đời giản dị của các sơ với


Nghèo đói, kém hiểu biết cộng với sự tham lam, ích kỷ khiến không ít bậc cha mẹ đang tâm vứt bỏ, hoặc hành hạ chính đứa con mình đứt ruột đẻ ra.
chia sẻ bài viết
Theo:  giaitri.thoibaovhnt.vn copy link
Tác giả: trang.nt