![]() |
| Một cảnh tuyệt đẹp trong phim. |
Chuyện là sau khi xem xong phim, tôi gặp mấy người bạn, ai cũng xuýt xoa và rơm rớm nước mắt, thậm chí có cô bạn còn thổn thức nức nở như vừa xem Phạm Công Cúc Hoa của thế kỷ trước. Tôi chỉ nói một câu rằng "Âm nhạc đã "cứu" bộ phim", thì bị phản ứng liền. “Cứu gì, em thấy hay mà”... Và có vẻ như mấy bạn khác cũng đang chực lao vào để xối xả câu lỡ miệng của tôi...
Tôi cứ mang những u uất và hoang mang về thẩm mỹ điện ảnh của mình về nhà. Có hay không tôi đã già, tôi đã đi lạc với xu hướng thẩm mỹ điện ảnh của các khán giả ngày hôm nay? Tôi đang đi lạc với đám đông? Cá nhân tôi thấy Đường Sơn đại địa chấn mới làm người ta khóc chứ. Hóa ra con người ngày càng nhân văn dễ khóc như vậy.
Cho đến sáng nay, vô tình nói chuyện với một người bạn thân, tôi mới tự tin để viết lên những suy nghĩ của mình. Các bạn biết vì sao không? Vì thời đại này, tôi sợ những thánh chiến, cảm tử quân bằng
Trẻ mầm non bị 3 cô giáo trói tay chân, nhét khăn vào miệng; quái vật lai cá sấu và trâu gây khiếp hãi... là những tin nóng nhất trong ngày.


