Anh Hồng và chị Hà đều là người ngoại tỉnh. Vừa mới lấy nhau, cuộc mưu sinh khó khăn ở đất Hà thành buộc họ phải thuê trọ trong một căn phòng chật hẹp để tiếp tục Shbet16 chơi game trực tuyến.
Tuy điều kiện sống khá khó khăn, anh chỉ là công chức nhà nước, còn chị thì đang làm chạy bàn cho một quán cafe, công việc không mấy ổn định, nhưng họ lại rất yêu thương, trân trọng nhau. Dù làm việc căng thẳng, mệt mỏi và áp lực đến mấy, nhưng hễ cứ về đến nhà, bước chân qua ngưỡng cửa là họ để lại hết mọi ưu tư, dành trọn vẹn thời gian và tâm chí cho gia đình.
![]() |
| Ảnh minh họa. |
Chị Hà là một người vợ đảm. Chị biết vun vén, thu xếp mọi việc. Dẫu cho căn nhà của họ còn thiếu thốn đủ bề, nhưng chị vẫn biết cách để tạo sự ấm cúng, khiến cho anh Hồng chẳng thể nào vắng nhà 1 ngày mà không nhớ nhung, lưu luyến.
Chẳng phải tại mới cưới mà họ lại quấn quýt nhau và yêu thương nhau như vậy. Anh Hồng và chị Hà vốn là bạn học. Trước khi tiến tới hôn nhân, họ đã có 4 năm yêu đương nên rất hiểu tính cách của nhau. Cũng bởi vậy mà dù môi trường làm việc của họ khá phức tạp, nhưng lúc nào anh chị cũng tin tưởng nhau hoàn toàn.
Vậy mà một ngày, anh Hồng đi làm về sớm, thấy vợ còn chưa về, muốn tạo sự bất ngờ cho chị, anh định nấu một bữa cơm ngon. Nhưng vừa sờ đến thạp gạo thì đã cạn đến đáy, chẳng biết làm cách nào, anh đành sang nhà hàng xóm… vay tạm một bát gạo.
![]() |
| Ảnh minh họa. |
Nhưng cũng chính tại căn phòng kế bên, khi gã hàng xóm vừa mở cửa, trong căn phòng bề bộn, ngổn ngang, anh Hồng chợt phát hiện ra… chiếc quần lót của vợ mình. Nó nằm lăn lóc trên sàn nhà, đập ngay vào mắt anh bởi màu đỏ rực rỡ.
Anh không thể nhầm lẫn được, đó chính là chiếc quần gợi cảm mà anh mua tặng vợ nhân kỉ niệm ngày cưới. Gã hàng xóm nhìn thấy ánh mắt thảng thốt của anh thì tỏ vẻ bối rối, nói gì đó rồi đóng sầm cửa. Anh Hồng khi ấy cũng chẳng đủ tỉnh táo để nghĩ thêm điều gì. Suốt cả buổi tối hôm ấy và nhiều hôm sau nữa, anh như người mất hồn.
Từ sự việc đó, anh Hồng bắt đầu nghi ngờ vợ mình. Anh để ý đến từng nhất cử nhất động của vợ và gã hàng xóm. Thỉnh thoảng, anh lại cật vấn, dò hỏi chị, nhưng chị vẫn tỏ ra rất trong sáng, không hiểu chuyện. Đến lúc này, anh Hồng không thể chịu được nữa, anh bắt chị lấy chiếc quần anh tặng ra, nhưng tất nhiên, chị Hà không thể.
Chị bảo nó đã bị mất và không thể giải thích được tại sao lại mất. Anh Hồng phẫn nộ, ra sức mắng nhiếc vợ, buộc tội chị đã có
Tôi bước vội ra cửa, lặng lẽ ra đi những tháng ngày dài giằng giặc như 3 năm về trước.


