Yêu nhau hơn 2 năm, anh mới ngỏ lời bảo tôi về nhà anh chơi. Tôi vừa mừng vừa lo, mừng vì đây sẽ là cột mốc đánh dấu bước tiến mới cho quan hệ yêu đương của chúng tôi. Nhưng tôi cũng lo lắm, vì thấy bảo mẹ anh khá kỹ tính, lỡ có làm gì không vừa ý bác thì mất điểm nặng.
Nhà anh ở ngoại thành Hà Nội, căn nhà 3 tầng khang trang, đẹp đẽ khuất sau vườn cây ăn quả. Sân vườn nhà anh rộng rãi, thoáng đãng, đến nơi cái tôi đã rất thích thú rồi. Lúc tôi đang mải mê tận hưởng khung cảnh đẹp như tranh thì thấy tiếng mẹ anh vọng ra.
Tôi theo anh vào nhà, khỏi phải nói tôi căng thẳng đến cỡ nào, mẹ anh bảo tôi ngồi xuống, rót nước cho tôi rồi nhìn tôi dò xét. Bác bảo tôi cứ tự nhiên, không phải sợ sệt gì, có ai làm gì tôi đâu mà tôi phải căng thẳng thế kia. Mẹ anh bảo tôi ngồi chơi, chờ bác một chút.
Tôi còn chưa hiểu chuyện gì thì thấy mẹ anh mang ra một quyển sách dày, to đặt trên bàn uống nước. Tò mò, tôi liếc mắt đọc, hình như là cuốn sách về tử vi gì đó.
- Cháu sinh năm 93 đúng không?
(Chia sẻ) - Hà đau đầu không biết nên giải quyết thế nào với cô em chồng tai quái, lắm chiêu này.









